Truyện Phật Tội – nam nữ cường ngược nhau

Truyện Phật Tội Truyện Phật Tội bạn hãy chuẩn bị tinh thần cao độ, những bạn tim yếu yếu tránh xa tí nhé vì tôi sợ bạn sẽ sốc với những tình tiết truyện được Đằng Bình che lấp. Phật tội không nói về những câu kinh văn triết lý, mà hướng tới việc bóc trần sự thật đằng sau. Thực sự khi đọc Phật Tội, tôi có cảm giác giống như mình đang bóc vỏ củ hành, hết lớp này đến lớp khác, đến cuối cùng lại làm tôi suýt té ngửa vì cái kết tôi mong chờ nhất không phải như vậy, thực sự là muốn khóc ròng luôn vì tôi muốn có thêm một ngoại truyện về “cuộc sống hạnh phúc” của Cơ Quan và Thẩm Chiêu Đàn.

Nếu bạn là một người không đủ kiên nhẫn, hay đọc nhảy trang thì cuốn truyện này không hợp với bạn, vì nếu không đọc tới cuối truyện bạn sẽ chẳng biết được diễn biến, bỏ một trang thôi bạn sẽ không hiểu nội dung khi đọc truyện tiên hiệp . Những nhân vật từng xuất hiện, đều không phải người qua đường Giáp ấy đều là những nhân vật làm nên câu chuyện này. Đây là một câu chuyện hay đáng đọc, căng não ra suy luận không khác gì đọc truyện trinh thám truy tìm dấu vết, không có ngày bị hủy diệt mà mọi việc được tính toán một cách tinh vi chỉ để gột rửa mọi lỗi lầm.

Thực ra, trước khi đọc Phật Tội, tôi nghĩ rằng câu chuyện này sẽ đưa mình đến với những cung bậc cảm xúc giống như “Hoa sen xanh”. Nhưng Phật Tội lại làm tôi bất ngờ với cốt truyện kì lạ và những bí mật bị che phủ tầng tầng lớp lớp qua thời gian, mà chỉ khi nhập tâm vào câu chuyện của tác giả chúng ta mới hiểu hết được.

“Phật tội, phật chi tội, thị phi nhân quả, chuyện trước kia, chuyện sau này ai có thể nói được.”

Con người luôn tự cho mình là đúng: Bói một quẻ là vạn vật hủy diệt, trời đất sụp đổ. Giết một sinh mệnh là cứu vạn sinh linh.

Nhậm Hoài Tô một lòng hướng Phật. Phật nói y đi sang Đông y không dám rẽ sang Tây; Phật nói, hãy cưới nàng và giết nàng, y cũng chấp nhận.

Cô Quang từ lúc mới sinh ra cho đến giờ luôn khác với mọi người, không thể gặp ánh nắng mặt trời, không thể vào Phật đường. Nàng phải ăn thịt, không được ăn bất cứ món chay nào, và vào những đêm trăng rằm, nàng phải cho quỷ mị uống máu tươi.
“Nếu nàng là người, tạo sao phải sống đời của quỷ?
Nếu nàng là quỷ tại sao Địa ngục không dung chứa nàng?”

Đêm động phòng hoa chúc, y dùng thanh kiếm đạo tông, vốn dùng để trảm yêu trừ ma, xuyên qua ngực nàng. Khoảnh khắc ấy, sắc mặt y vẫn vậy, luôn bình thản hiền hòa, như thể người cầm kiếm không phải là y, như thể chuyện y làm là hiển nhiên, là vô cùng bình thường. Giây phút ấy nàng chỉ mong nhìn thấy được chút lưu luyến hoặc hối hận trong mắt y.

Là ai nói rằng: “Ta thành tâm thành ý muốn cưới nàng làm vợ.”
Là ai hứa: “… sẽ không làm nàng bị thương.”
Y xin lỗi vì y chưa tìm được cách nào khả thi hơn, chứ không phải vì đã tổn thương nàng.
Nàng từng nói với y rằng: “Ngươi vì thiên mệnh của ngươi, nào có vì ta? Nhậm Hoài Tô, ngươi là kẻ tự tư cùng cực, làm mọi việc chỉ vì bản thân, chỉ để lấy thứ mình muốn, chưa từng quan tâm người khác nghĩ gì?”. Nhưng nàng không ngờ, những lời nói lúc tức giận ấy, lại đúng với con người y.

Lúc y chưa phá vỡ phong ấn Phật chế ngự tà ma, trong lòng y nàng chỉ là một “sinh mạng”, là vật cứu thế. Trong chúng sinh của y không có nàng, trong tương lai của y không có nàng, trong “chỉ nguyện” của y cũng không có nàng. Chỉ cần giết chết được nàng, có thể cứu sống vô số chúng sinh.

Nàng tin tưởng y đến thế, nhưng từ khi quen biết đến khi nàng yêu y. Y chỉ lợi dụng nàng, lợi dụng một cách triệt để. Thế mà, nàng lại nghĩ rằng y là một hòa thượng ngốc, một lòng bảo vệ y, tức giận khi ai đó muốn hãm hại y. Hóa ra là nàng lo lắng dư thừa.
Nàng không muốn sống một mình, y cũng vậy. Nhưng tương lai ấy chỉ có nàng mơ tưởng hão huyền…

————————-
Khi bắt đầu viết review Truyện Phật Tội tôi rất lưỡng lự, sợ mình không đủ khả năng viết một bài review hay và dễ hiểu. Một phần vì truyện khá nhiều tình tiết đan xem, chỉ khi chính bạn đọc và cảm nhận mới thấy được sự trọn vẹn. Và những tình tiết trong truyện gắn kết rất logic và chặt chẽ theo một cách không ai ngờ tới được. Ai mà ngờ, một Nhậm Hoài Tô thân mang thánh khí lại là một thi mị. Một khi hắn phá giải được phong ấn của Phật, thế gian mới thật sự rơi vào ngày hủy diệt.

Đây là câu chuyện nói về tình yêu của những kẻ lạc loại tìm thấy nhau, rồi nương tựa vào nhau. Nhưng thế gian biết bao nhiêu người, người nào mới đáng để họ nguyện ý tin tưởng, nguyện ý giao cả tính mạng để đổi lấy hạnh phúc của người còn lại. Tôi cảm thấy Cơ Quang là một người như thế, yêu như thế, hận đến thế nhưng vẫn một lòng bảo vệ Nhậm Hoài Tô không muốn y biến thành yêu vật, tâm niệm hướng Phật ngày trước sẽ hóa thành lòng đầy thù hận chỉ muốn diệt thế. Nàng chỉ cần y cứ dịu dàng dễ bảo, sẽ dỗ dành nàng, ở bên nàng, nghe lời nàng như vậy cho đến ngàn vạn năm thì có làm sao? Điều đơn giản ấy, là niềm hạnh phúc nàng từng mong ngóng!
Nhưng y lại rủ bỏ tình yêu của nàng, kiếp sau cũng không muốn gặp lại nàng. Y là hòa thượng ngốc của nàng, là Nhậm Hoài Tô tướng quân, là Khổ Độ, hay Thẩm Chiêu Đàn.

Đọc truyện: http://goctruyen.com/phat-toi/

Review by Tâm dung hoa